User Tools

Site Tools


start

Người hỡi những phút đắm đuối mê say. Thì em ơi có vui khi bên người. Người ấy và anh hãy nói đi em. Rằng anh yêu em nhiều hay người ấy. Tình anh luôn trao chỉ mỗi em thôi. Lòng anh luôn có em yêu em nhiều. Buồn lắm em ơi khi trái tim em. Đã không khắc ghi bong hình anh. Chorus : Tình yêu xưa em mang giối gian thật nhiều. Để giờ em đánh mất chính em hỡi người. Tình yêu mới khi ai bỏ rơi em rồi. Như em bỏ rơi anh ngày xưa. Ngày bên nhau anh mong phút giây êm đềm. Mà ngờ đâu ước muốn vỡ tan thật rồi. Ngày chia tay em ơi đớn đau vô cùng. Anh quên bản thân anh là ai. Coda : Na na… Về đây bên anh vẫn mãi yêu em. Mình sẽ làm lại như lúc đầu. Hãy yêu anh hơn hãy hứa đi em. Đừng như khi xưa nữa nhé em Hỡi.. .Thơ ném mười phương

Tình trao thiên hạ Mỏi nhớ mòn phương Ngàn dâu bóng ngả. Gối chăn ơi, hỡi chiếu giường, Vùi đây tâm sự thê lương! Tiếng thở dài sao rụng Hàng lệ đắng mưa tuôn. Đầu ấp vào ngươi Mình riết vào ngươi Giòng đau tâm sự khơi nguồn. Bình sinh mộng đã hoàng hôn Bông, tre, vải, cói… mồ chôn cuộc đời. Ta khóc cùng ngươi Ta giãi cùng ngươi Giòng đau tâm sự đầy vơi. Gối chông chênh, mền cũ nếp khâu rời Chiếu mong manh, giường hẹp của ta ơi! Trăng rụng nửa vời Đêm mờ trọn kiếp Nghiêng đĩa dầu vơi Không thành giấc điệp. Bảo giùm ta, gối hỡi chăn hời! Phương nào sự nghiệp? Tình mất đâu nơi? Hương phấn vàng son ngoài cửa khép Then cài nghe mộng tứ bề rơi. Gối chăn yêu mến, giường thân thiết, Ta mở hồn ta với các ngươi!

Tôi là một người đàn bà tham lam. Có lẽ ! Người ta bảo tình yêu chỉ có một nhưng tôi lại mang nó san sẻ thành hai. Tôi không sợ rằng rồi một ngày tôi sẽ phải đứng trước sự chọn lựa: Hoặc là anh hoặc là chồng.

Nói ra các bạn sẽ chửi tôi: “Một con đàn bà lăng loàn sao có quyền chọn lựa. Nếu tôi là chồng ả, tôi bỏ ả ngay”. Vâng! Tôi đáng bị chồng bỏ, đáng bị nguyền rủa, đáng bị chì chiết… Nhưng chồng tôi không phải là một kẻ vũ phu, bặm trợn như thế. Chồng rất yêu thương, chiều chuộng tôi ngay cả khi sắp đánh mất tôi. Chồng làm cho tôi trở thành người đàn bà hạnh phúc!

Giữa chồng và người tình tôi phải chọn một - Hình 1 Ở nhà có chồng yêu…

Vâng! Hạnh phúc tưởng chừng như là cái quan trọng nhất trong cuộc sống hôn nhân vợ chồng. Còn cần gì hơn hạnh phúc? Và có lẽ, vì mãi sống trong hạnh phúc, vì đã quá quen thuộc sự chiều chuộng của chồng tôi đâm ra hư hỏng.

Tôi đã ngoại tình với anh

- Người đàn ông lần thứ hai đi ngang đời tôi. Anh là trưởng phòng mới của bộ phận nơi tôi làm. Anh một người đàn ông trầm tính, khác hẳn với sự sôi nổi nhiệt tình của chồng tôi. Ở anh có một cái gì đó khiến tôi thấy vừa lạ lạ vừa thân quen. Rồi những lần làm việc tôi lén nhìn anh như để cố khơi ngợi về một gương mặt mà mình đã từng gặp đâu đó. Những lúc như thế, vô tình anh chạm vào mắt tôi khiến hai má tôi đỏ bưng, đầy ái ngại.

Ngày ngày đi làm, tôi nói chuyện với anh nhiều hơn nhưng chỉ là câu chuyện gần như từ một phía. Tôi không biết sao tôi lại trở nên như thế. Đứng trước một người đàn ông lạ tôi lại mở lòng đến vậy. Bẵng đi một thời gian, anh để lại tin nhắn cho tôi rằng: “Hay là mình yêu nhau đi, cô thủ quỷ có mái tóc dài của lớp C”. Tôi đã hết sức ngạc nhiên. Hóa ra người đó là anh, thằng con trai ngồi bàn chót, lầm lì ngày nào và là người 3 năm trung học yêu đơn phương tôi. Vậy mà tôi không hề nhận ra. Đã 15 năm trôi qua!

Giữa chồng và người tình tôi phải chọn một - Hình 2 Nơi công sở có người tình chăm sóc. -Hình minh họa

Sau lời nhắn ấy, chúng tôi bắt đầu nói chuyện tự nhiên hơn. Chuyện nhận lời yêu với anh tôi không đề cập tới. Anh biết tôi đã có chồng nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến sự quan tâm anh dành cho tôi. Rồi một lần tôi đã cảm động trước lời câu hôn của anh. Lúc đó tôi càng thấy có lỗi với chồng mình nhưng cảm xúc trong trái tim tôi khiến tôi không thể nào từ chối…

Tôi bắt đầu cuộc tình vụng trộm với anh một thời gian dài. Rồi một ngày tôi phát hiện mình có thai. Tôi hoảng hốt vì không biết chủ nhân là ai. Anh hay là chồng?

Tôi cưới chồng được 5 năm nhưng vẫn chưa có con. Vì 4 năm đầu là thời gian chúng tôi thực hiện kế hoạch để lo chuyện làm ăn trước. Sau này mới bắt đầu quan hệ bình thường nhưng vẫn chưa có kết quả.

Tôi nghĩ đến chủ nhân cái thai phần nhiều là của người tình nhưng không dám chắc chắn. Tôi đem chuyện tôi mang thai nói cho chồng. Tôi thấy chồng chỉ gượng cười rồi suy nghĩ điều gì đó. Tôi thấy day dứt trong lòng.

Phần người tình, khi biết chuyện tôi có thai, phản ứng của anh là im lặng. Một hồi sau anh mới bảo: “Mình cứ phải sống mãi như thế này sao em? Hay em quyết định đi. Anh không muốn trốn tránh hoài. Sợ em khổ?”.

Tôi thấy khó khăn vô cùng! Không phải chỉ vì câu nói của người tình mà là cả tin nhắn của chồng tôi: “Em cứ về bên người ta. Anh sao cũng được, miễn là em hạnh phúc!”.

Giữa chồng và người tình tôi phải chọn một - Hình 3 Giữa ngã 3 đường tình…

Giữa hai người đàn ông ấy tôi không biết mình phải thế nào. Ai cũng yêu thương tôi, chăm sóc tôi chu đáo. Về phần tôi, tôi lại có tình cảm với cả hai. Tôi thấy mình may mắn vô cùng khi có hai người đàn ông tốt yêu thương tôi hết mực. Nhưng điều đó lại càng làm tôi thấy khó khăn, tội lỗi. Suy nghĩ nhiều khiến tôi sắp kiệt sức.

Giữa chồng và người tình tôi phải chọn một - Hình 4 Tôi không biết đi về đâu. -Hình minh họa

Các bạn à! Tình yêu có phải là duy nhất! Hay là chính tôi không xác định được đâu là tình yêu, đâu là những cái na ná tình yêu!? Tôi phải làm như thế nào để không phải gây tổn thương cho cả hai người? Dù biết rằng toàn bộ lỗi lầm là do tôi gây nên, tôi vẫn cần một hướng đi đúng đắn!Vợ bảo anh “quen hơi” nên chẳng còn ngọt ngào. Thay vì lắng nghe anh, thấu hiểu nguyên nhân vì sao vợ chồng mình lạnh nhạt thì em lại rung động với người đàn ông khác bởi một tiếng “em”…

Vợ anh sốt cả đêm qua, anh chẳng dám ngủ say, vợ trở mình là anh cũng giật mình dậy. Sáng vợ dậy, anh hỏi: “Hôm nay thấy sao rồi? Còn mệt không?”

Người tình em chỉ nói: “Em thấy sao rồi? Còn mệt lắm không em?”

Loay hoay mãi anh mới nấu xong nồi cháo cho vợ, múc sẵn ra bát, nói: “Ăn cháo nóng đi cho ra môi hôi, giải cảm.”

Người kia sang thăm cùng lúc đấy, bảo: “Em ăn cháo đi kẻo nguội,…”

Sáng thấy trời trở gió, chồng đưa cho cái áo khoác bảo: “Trời lạnh đấy…”

Người ấy nhìn thấy quấn kín mít trong đống áo quần, hỏi: “Có lạnh không em?”…

Câu nói của hai người đàn ông thường xuyên xuất hiện bên cạnh em chỉ khác nhau thêm bớt một chữ “em” thôi, vậy mà lòng cứ rung động lạ lùng. Thêm một từ “em” thôi, nghe sao thật dịu dàng, tha thiết.

Chồng em nói thiếu một chữ “em” đấy thôi mà chợt lạnh tanh, khô khan. Em chẳng nói gì, mắt nhắm lại ngao ngán.

Một chữ “em” thôi mà tim người phụ nữ của anh đã động lòng, yếu đuối. Vắng chữ “em” ấy, vợ anh lại hụt hẫng, chán chường.

Vợ trách anh sao lạnh lùng, khô khan thế, nhưng vợ ơi, có bao giờ em thử nghĩ sao vợ chồng mình chợt nhạt nhẽo, thiếu vắng chữ “em” tha thiết của những ngày đầu yêu? Không biết em có quên không…

Chồng và người tình… Khác nhau chỉ mỗi chữ em - Hình 1 Ngày anh vừa hoàn thành công trình được nghiệm thu xuất sắc, vội lao về nhà để đưa vợ đi nhà hàng chiêu đãi, mặc cho đồng nghiệp í ới rủ rê đi nhậu, nhưng gặp ngay nét mặt lạnh lùng của vợ:

- Hôm nay thất nghiệp hay sao mà giờ này đã về…

Anh thấy nguội cả niềm vui muốn chia sẻ!

Hay những lần vui quá vì nhận được một hợp đồng béo bở, về thấy vợ đang lúi húi nấu cơm, thương vợ quá nên bàn tính với vợ thuê người về phụ giúp việc nhà. Vợ cau có:

- Sợ vợ vất vả hay thích có bà bé trong nhà?

Sự tin tưởng của em đối với anh trong tình yêu có phải đã vụt tắt?

Rồi có hôm tự nhiên nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa thấy yêu vợ lạ lùng, chẳng kìm được lòng đến bên vợ hôn một cái. Vậy mà vợ quay ngoắt lại, trừng mắt lên hỏi:

- Hôm nay lại làm gì nên tội hả? Anh khai ngay. Hôm nay anh gặp lại người yêu cũ phải không? (hay đại loại thế)

Anh bảo là vì yêu vợ quá thì vợ lại cười khẩy bảo: “Đừng điêu, đừng đánh trống lảng…”. Chợt thấy buồn cả người, cả tim lẫn gan.

Thực chất cũng có những hôm công việc không suôn sẻ, vừa mệt, vừa chán, chỉ mong được về nhà nằm nghỉ bên vợ con cho quên hết sự đời, vậy mà vừa mở cửa, mới bước được có một chân vào nhà vợ đã nhìn lom lom hỏi:

- Hôm nay cãi nhau với em nào hả? Sao mặt mũi trông như thất tình vậy?

Anh ước giá như vợ chỉ cần hỏi anh một câu: “Anh có chuyện gì mà trông mệt thế?” thôi, chắc anh sẽ bật khóc và ôm em như một đứa trẻ mà vỡ oà: “Không có em chắc anh không sống nổi…”.

Anh còn nhớ, sau hết một ngày cả hai vợ chồng bận bịu, vợ bước từ phòng tắm ra, trông vợ mát mẻ, xinh đẹp cứ như thiên thần, thấy vợ yêu lắm, chạy ra ôm vợ vào lòng, ghé tai nói khẽ: “Em xinh thế! Thơm thế! Cứ như được ướp bằng hoa ấy!”. Đang cao hứng hít lấy hít để mùi thơm trên cơ thể vợ thì vợ hất tay anh ra lạnh lùng, phán: “Đừng có nịnh,… đang mệt đây, để cho người ta yên!”. Trăm ngàn tình yêu đều tan rã ra, tụt cả hứng, dẹp luôn cả sự thèm khát gần gũi.

Sinh nhật vừa rồi của vợ ngay ngày anh nhận tiền thưởng, hứng chí mua cho vợ một bó hoa lan hồ điệp mà vợ thích, dặn đi dặn lại người bán phải bó cho thật đẹp. Anh cầm bó lan đi trên đường bao người cứ nhìn theo, tặc lưỡi, đầy ngưỡng mộ, sướng run cả người, tự hào rằng chắc chắn vợ sẽ vui lắm đây, thậm chí còn tưởng tượng vợ sẽ ôm hôn anh nữa cơ. Vậy mà về đến nhà, vợ chỉ nhìn bó hoa rồi đưa mắt nhìn thẳng vào mắt anh lạnh lùng hỏi ngay: “Bao nhiêu tiền thế? Anh mua hay cô nào mua hộ?” hay “Sao bữa nay lắm chuyện thế? Bày đặt bày vẻ ra? Có âm mưu gì thế? Đừng nghĩ tặng tôi bó hoa rồi sau lưng tôi thích làm gì làm nhé!” Bao nhiêu sự kiêu hãnh, niềm vui và hy vọng của anh chợt tắt ngóm như ngọn nến đang cháy mà bị thổi một cái vèo.

Chưa dừng lại đó, vợ cứ hỏi mãi giá bó hoa cho đến khi anh chịu nói (dù anh chỉ nói một nửa giá trị thật), vợ đã giãy đành đạch, nhăn nhó, càm ràm vì tiếc tiền, thậm chí vợ còn buông thêm một câu: “Lần sau ông cứ mua cho tôi con gà tôi ăn còn hơn, bày đặt hoa hoè cho phí tiền ra…”.

Hết lần này đến lần khác, những lời ngọt ngào, những bó hoa muốn tặng, sự galăng chăm sóc vợ vơi đi rồi dần dần biến mất. Con người lãng mạn trong anh vì yêu vợ cũng héo khô quắp lại, gầy hao.

Đôi khi thấy nhớ và yêu vợ quá chừng, muốn ghé mua cho vợ một bó hoa lan hồ điệp, chẳng vì dịp gì cả, chỉ vì thấy muốn mua tặng vợ, nhưng sợ ánh mắt lạnh ngắt của vợ nhìn rồi môi vợ mấp máy câu “phí tiền”. Có những khi thấy vợ đứng làm việc nhà, thương dáng hao gầy ấy, muốn đến gần ôm thật chặt nhưng sợ vợ bảo giả tạo. Rồi những lúc nhìn gương mặt của vợ muốn khen vợ một câu ngọt ngào, lại sợ vợ bảo anh nói điêu, xu nịnh. Có những đêm thèm khát mùi thơm của vợ, nhưng sợ vợ lạnh lùng đẩy anh ra.

Ấy vậy rồi một ngày nào đó, vợ trách anh khô khan, chán ngắt. Vợ bảo anh “quen hơi” nên chẳng còn ngọt ngào. Thay vì lắng nghe anh, thấu hiểu nguyên nhân vì sao vợ chồng mình lạnh nhạt thì em lại rung động với người đàn ông khác bởi một tiếng “em”…

start.txt · Last modified: 2018/11/27 02:59 (external edit)